Phù Dung đứng mỉm cười như nhỏ khờ, thăng hoa như một đứa trẻ được mang lại kẹo.Cô cứ bị cảm giác vui mừng này để cho hưng phấn không dừng được.“Mày chính xác là có huyết M nhưng Phù Dung.”Phù Dung tự lẩm bẩm nói với bản thân mình.Cô bị Từ ngưng Viên hành hạ bao thọ nay, vậy nhưng chỉ vị một câu đánh giá cao lại cảm giác cảm kích anh ta? Cô đúng là điên rồi.Phù Dung quan sát về phía cửa toilet, đưa ra quyết định đi vào cọ mặt một chút cho tỉnh táo bị cắn lại.Còn cả đống câu hỏi đang hóng cô về xử lý kìa, cần thiết cứ đứng đây cười mãi được.“Đứng lại.”Một các giọng nói vang lên phía sau lưng khiến Phù Dung ngừng bước.Cô tảo lại, lập tức phát hiện bạn vừa bảo mình dừng lại chính là người thiếu nữ khi nãy làm việc phòng thao tác làm việc của Từ ngưng Viên.Người này tên Ánh Vân, là trợ lý riêng biệt của Từ dừng Viên.Phù Dung đã từng có lần thấy chị ta không hề ít lần trong công ty rồi yêu cầu cũng không xa lạ lắm.“Dạ.Chị search tôi có vấn đề gì à?”, Phù Dung thanh lịch cúi đầu một chiếc như kính chào Ánh Vân, kế tiếp cất giọng hỏi.Thế nhưng người thiếu nữ trước khía cạnh lại không vấn đáp Phù Dung, chị ta cứ đi thẳng tới nơi của Phù Dung.Giơ tay cao lên, tát một cái thật rất mạnh vào mặt của Phù Dung.Khi nỗi đau mặt má truyền về não, phương diện lệch hẳn sang một mặt rồi, vinh quang vẫn ngơ ngác không hiểu chuyện gì vẫn xảy ra.Cô bị trợ lý của Từ ngưng Viên đánh? bởi vì sao chứ? dẫu vậy không bắt buộc Phù Dung hỏi ra tiếng, người vừa bắt đầu đánh cô vẫn tự khai ra tại sao rồi.“Đồ sản phẩm công nghệ trơ trẽn, mới đi làm không bao lâu nhưng đã mong mỏi dụ dỗ sếp rồi?”, Ánh Vân căm hận nhìn phù dung rồi hét to lên.Cô cảm thấy một chiếc tát vừa rồi vẫn chưa đủ.Dụ dỗ bọn ông? Ra là vậy.Phù Dung xoay đầu lại, chú ý người đàn bà đang tưng bừng tức giận trước mặt mình.Cô cảm giác rất ai oán cười.“Chị nói tôi dụ dỗ lũ ông? bé mắt nào của chị ấy thấy điều này vậy?”Cú tát của Ánh Vân siêu mạnh, lúc cử rượu cồn miệng phát đạt càng thấy đau nhức tăng nữa.“Đúng vậy.Nhìn cái bộ dáng ko ra gì của cô ấy là đủ phát âm rồi.Cả người ăn mặc quê mùa, hôi thối vậy cơ mà cũng dám mơ trèo cao.Chắc mẹ cô cũng chẳng giỏi đẹp gì nhỉ? khuyên bảo ra một đứa đàn bà ti tiện như vậy.Hừ!”Ánh Vân khoanh tay lại, kênh kiệu mà nói chuyện với Phù Dung.Cô ta còn chẳng ước ao để vinh hoa vào mắt, sợ bẩn.Thế tuy thế khi nãy sau khoản thời gian con bé dại này chạy đi, Từ dừng Viên lại cứ ngơ ngẩn không tập trung.Ánh Vân lại lưu giữ lại nụ cười êm ấm mà Từ dừng Viên giành riêng cho Phù Dung thì sự tị tức trong lòng ngực lại bùng lên dữ dội.Không được, cô cần thiết để con nhỏ tuổi này cướp mất Từ dừng Viên của cô.“Cô vừa nói đồ vật gi đó?”, Phù Dung giận dữ hét phệ lên.Cái người đàn bà này thiệt sự vượt vô lý.Cô ta bảo cô dỗ dành Từ ngưng Viên? Mắt của cô ấy ả chắc chắn là mù rồi.Vậy bên cạnh đó dám đem mẹ cô ra nói? vinh hiển siết chặt tay, trừng góc nhìn Ánh Vân.Cô tại sao phải đứng ngoan ngoãn nghe cô ta mắng chứ?“Sao? Còn ước ao tao nói lại? cái thứ thấp nhát như mày thì cứng cáp nhà mi cũng chẳng tương đối hơn là bao.Còn dám trừng mắt nhìn tao? có gan có tác dụng mà không dám nhận sao? Tao chính mắt thấy mi dụ dỗ đàn ông đó.”“Dụ dỗ bầy ông?”, Phù Dung cười khẩy cơ mà nhắc lại, liếc chú ý Ánh Vân từ bên trên xuống dưới, “Tôi thấy cụm từ đó phải giành riêng cho chị đây new đúng.Cả ngày ăn diện thiếu vải, lộ domain authority lộ thịt.Chị lượn lờ trước mặt đám bọn ông trong doanh nghiệp thì mới gọi là dụ dỗ đàn ông đó.Nhìn đàn họ thèm thuồng khung người chị thì chị thấy tự hào lắm sao? Còn tôi chỉ thấy chị thật là ghê tởm nhưng mà thôi.Chị chú ý xem bộ dáng của chị hiện tại có không giống gái điếm hạng sang là bao không?”“Mày…”Ánh Vân bị vinh hiển nói đến khắp cơ thể khó chịu.Ánh Vân giận dữ giơ tay cao lên, định một đợt nữa tát thật mạnh vào mặt của Phù Dung, khiến cho cô ta đề nghị im mồm lại.Thế nhưng lại bàn tay vừa hạ xuống nửa mặt đường thì đã trở nên Phù Dung đúng mực nắm chặt mang cổ tay khiến cô bắt buộc nào tấn công xuống được.“Chị lại mong mỏi đánh tôi sao?”, vinh hoa nhếch môi cười, hất mạnh dạn cánh tay của Ánh Vân ra xa.Sau đó nhanh và chuẩn khuyến mãi ngay cho chị ta một chiếc tát đáp lại.“Bốp.”Một mặt mặt rộp rát, Ánh Vân không tin tưởng nổi mà bao phủ lấy mặt mình.Con nhỏ này dám tấn công cô?“Mày dám đánh tao?”, Ánh Vân rít lên, góc nhìn điên cuồng vày giận dữ, “Con khốn mày…”“Bốp”, Lại một cú tát nữa tiến công trúng mặt má còn lại của Ánh Vân.“Đúng.Tôi dám tấn công chị đó.Tôi không phần lớn dám đánh chị.Mà tôi còn đánh tận cả hai loại đó.Làm sao bây giờ?”Phù Dung nhìn thẳng vào khuôn mặt đầy hoang mang lo lắng của Ánh Vân nhưng châm chọc.Phù Dung ko phải là 1 người hiền đức gì, chịu thiệt thòi ở chỗ Từ ngưng Viên đang đủ khiến cô ức chế rồi.Vì cô đã có tương lai với Nhạc Thanh Dao phải cô đã nhịn.Thế nhưng người đàn bà này ở đâu ra tư giải pháp đánh cô, mắng chửi cô? hơn nữa còn dám mắng cả người mẹ cô.Cô thật sự ko nhịn nổi nữa rồi.Muốn đánh mắng người sao? Cô cũng có thể làm được đó.Ánh Vân đang lần thần vì cú tát sản phẩm công nghệ hai của Phù Dung, cô chưa bao giờ cảm thấy điếm nhục như dịp này.Cô chầm chậm xoay đầu lại, cô nàng vừa tấn công cô vẫn đang đứng trước mặt cô nhưng đắc thắng.Ánh Vân nghiến răng, bàn tay cụ lại rồi mở ra, bên phía trong lại bao gồm thêm một vật dụng gì đó mà Phù Dung không chú ý rõ.Ánh mắt của Ánh Vân trở đề nghị ngoan độc hơn, Phù Dung cảm thấy bất an, gấp lùi lại một bước.“Hai tín đồ đang làm những gì ở phía trên vậy?”Giọng nói một người lũ ông vang lên cắt ngang thai không khí stress giữa Phù Dung và Ánh Vân.Ánh Vân giật mình, xoay đầu nhìn lại thấy người đến là Từ dừng Viên thì cấp vàng che tay ra sau sườn lưng cô, vẻ mặt hơi chột dạ.Phù Dung thấy Từ ngưng Viên đến thì cũng bất thần nhưng không làm nên biểu cảm gì cả.Từ dừng Viên liếc quan sát Ánh Vân, tiếp nối bước đến chỗ của Phù Dung, thân mật hỏi thăm.“Cô bao gồm sao không?”Phù Dung khó khăn hiểu ngước quan sát lên Từ dừng Viên rồi chú ý lại Ánh Vân bên cạnh.Mắt cô thiếu nữ đã đỏ ửng lên, bâng khuâng nước mắt, nhị má sưng đỏ trông rất là đáng thương.Ánh Vân cảm thấy rất oan ức, fan chịu thiệt nhiều hơn thế nữa là cô.Nhưng Từ dừng Viên lại chỉ lưu ý đến Phù Dung.“Từ tổng, cô ta…”, Ánh Vân tiến lên một bước, muốn cáo trạng phạm tội của Phù Dung.“Cô im đi”, Từ ngưng Viên con quay ngoắt bạn lại, thô lỗ cắt ngang câu nói của Ánh Viên, “Quay về bàn viết kiểm điểm cho tôi.Ánh Vân, cô cũng biết tôi khôn cùng ghét nhân viên cấp dưới gây sự nhưng mà đúng không?”Ánh Vân bị thể hiện thái độ tức giận đó của Từ dừng Viên mà lại đứng trơ ra.Cô vào trong công ty đã hơn một năm rồi nhưng đấy là lần trước tiên mà Từ dừng Viên lại mắng cô như vậy.“Còn không mau đi?”, Từ ngưng Viên thấy Ánh Vân vẫn còn đó đứng lặng không động đậy thì nhíu mày ko hài lòng.“Vâng ạ”, Ánh Vân cúi đầu đáp.Sau đó quay sườn lưng rời đi.Trước lúc đi cô còn hoàn toàn có thể thấy được Từ ngưng Viên trở về nhìn Phù Dung, đưa tay chạm nhẹ vào mặt má cô ta.Đó là nơi khi nãy đã bị đánh.Ánh Vân thu ánh mắt lại, không nhìn nữa nhưng trong những số ấy lại thêm một tia âm hiểm.‘Cô gái này chắc chắn rằng không thể giữ lại lại.’.