Bài Thơ Lỡ bước Sang Ngang ❤️ Tập Thơ và Phân Tích Trọn cỗ ✅ tham khảo Ngay bài Thơ giỏi Của Nguyễn Bính nói tới Số Phận của các Người đàn bà Khi Tình Yêu trắc trở Trong Thời Đại Phong Kiến.


Bài Thơ Lỡ cách Sang Ngang Của Nguyễn Bính

Đầu tiên, xemdiemthi.edu.vn xin chia sẻ đến bạn bài xích Thơ Lỡ cách Sang Ngang Của Nguyễn Bính.

1– Em ơi! Em sống lại nhàVườn dâu em đốn, bà bầu già em thươngMẹ già một nắng nhì sươngChị đi một bước trăm con đường xót xaCậy em, em sinh sống lại nhàVườn dâu em đốn, mẹ già em thương

Hôm nay xác pháo đầy đườngNgày mai khói pháo còn vương khắp làngChuyến này chị bước sang ngangLà tan vỡ giấc mộng kim cương từ đâyRượu hồng em uống mang lại sayVui thuộc chị một vài ba giây cuối cùngRồi phía trên sóng gió ngang sôngĐầy thuyền hận, chị lo ko tới bờMiếu thiêng dềnh dàng kén tín đồ thờNhà hương lửa lạnh chị dựa vào cậy emĐêm qua là trắng bố đêmChị thương chị kiếp nhỏ chim lìa đànMột vai gánh lấy giang san…Một vai nữa gánh vô vàn nhớ thươngMắt quầng tóc rối tơ vươngEm còn cho chị lược gương có tác dụng gì!


Một lần này bước ra điLà không hứa một lần về nữa đâuCách mấy mươi con sông sâuVà trăm nghìn vạn nhịp ước chênh vênhCũng là thôi cũng chính là đànhSang sông lỡ bước riêng mình chị sao?Tuổi son nhạt thắm phai đàoĐầy thuyền hận, gồm biết bao nhiêu người!Em đừng khóc nữa em ơi!Dẫu sao thì sự sẽ rồi, nghe em!Một đi bảy nổi cha chìmTrăm cay nghìn đắng trái tim héo dầnDù em yêu thương chị mười phầnCũng không chống nổi một lần chị đi

Chị tôi nước mắt đằm đìaChào nhị họ để đi về đơn vị aiMẹ trông theo, chị em thở dàiDây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ranTôi ra đứng tận đầu làngNgùi trông theo chị chết thật ngàn dâu thưa…

2Trời mưa ướt áo có tác dụng gì?Năm mười bảy tuổi chị đi rước chồngNgười ta pháo đỏ rượu hồngMà trên hồn chị một vòng hoa tangLần đầu chị cách sang ngangTuổi son sông nước đò giang chưa tườngỞ bên em nhớ bà mẹ thươngBa gian trống, một miếng vườn xác xơMẹ ngồi mặt cửi xe pháo tơThời thường nhắc: “- Chị mi giờ ra sao?”

Chị bây giờ… nói ráng nào?Bướm tiên khi đã lạc vào vườn cửa hoangChị từ bỏ lỡ bước sang ngangTrời dông bão thân tràng giang lật thuyềnXuôi dòng nước chảy liên miênĐưa thân thế chị cho tới miền nhức thươngMười năm gối hận mặt giườngMười năm nước đôi mắt bữa thường nạm canhMười năm đưa đám một mìnhĐào sâu chôn chặt ái tình đầu tiênMười năm lòng giá như tiềnTim đi hết máu nhưng duyên không về

Nhưng em ơi! Một đêm hèHoa xoan nở, xác bé ve hoàn hồnDừng chân bên trên bến sông buồnNhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến sangĐoái yêu thương thân chị lỡ làngĐoái yêu quý phận chị dở dang đa số ngàyRồi… rồi chị nói sao đây?Em ơi! nói nhỏ câu này với em…Thế rồi ngày tiết trở về timDuyên có tác dụng lành chị duyên tìm về môiChị ni lòng ấm lại rồiMối tình chết đã có bạn hồi sinh

Chị từ dan díu với tìnhĐời tươi như buổi rạng đông nạm vàngTim ai tương khắc một chữ “nàng”Mà tim chị một chữ “chàng” tự khắc theoNhưng yêu chỉ để nhưng mà yêuChị còn dám mong một điều gì hơnMột lầm nhị lỡ keo dán sơnMong gì gắn thêm lại phím đờn ngang cungRồi đêm kia lệ ròng ròngTiễn đưa fan ấy thanh lịch sông, chị vềTháng trong ngày hôm qua cửa phòng theChị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa

Bài thơ thuộc tập Lỡ bước Sang Ngang (1940). Bài thơ khôn cùng dài, gồm 3 đoạn, tổng cộng 110 câu lục bát.

3Úp phương diện vào nhì bàn tayChị tôi khóc suốt bố ngày cha đêm– Đã đành máu trở về timNhưng khôn buộc nổi cánh chim giang hồNgười đi desgin cơ đồChị về giồng cỏ nấm mèo mồ thanh xuânNgười đi mặc áo phong trầnChị về may áo liệm dần nhớ thươngHồn trinh ôm chặt chân giườngĐã cùng chị khóc đoạn trường thơ ngâyNăm xưa đêm ấy chóng nàyNghiến răng nhắm mắt cau mày… rất chưa?

Thế là tàn một giấc mơThế là cả một bài bác thơ não nùngTuổi son má đỏ môi hồngBước chân về đến nhà ck là thôiĐêm qua mưa gió đầy giờiMà trong hồn chị có tín đồ đi quaEm về yêu mến lấy chị em giàĐừng ao ước ngóng chị nữa cơ mà uổng côngChị giờ sống cũng bằng khôngCoi như chị vẫn ngang sông đắm đò